"Tôi có thể dễ dàng yêu một ai đó khi mới quen."

Với ý tưởng được giải thoát khỏi ký ức đau buồn trong tình yêu, tôi nghĩ ít nhất là Kaufman cũng giúp cho khán giả của ông, không cần sống lâu hơn - cũng có thể xem trước trải nghiệm lý tưởng này. Cảm giác bất lực nhìn từng người quen cũ, cảnh tượng cũ, từng ký ức không thể cứu vãn, những tiêu đề trên bìa sách bị xoá đi, những người qua đường biến mất, và người mà họ yêu nhất, cũng phai dần. Cho quá khứ trở thành một tấm kính bị nghiền nát.

Nhưng ý tưởng trên vẫn chưa là tất cả. Điều tôi thực sự để tâm nhiều hơn ở Eternal Sunshine of the spotless mind, chính là câu hỏi đi sau: Sau khi dọn sạch ký ức cũ, nếu bạn có cơ hội trở thành một phiên bản tốt hơn, hoặc hoàn thiện hơn, thì tình yêu cũng sẽ trở nên đẹp hơn? Hoặc, bạn sẽ bớt đau khổ hơn?


Để thời gian đảo ngược là phương cách làm phim khá phổ biến trong đề tài tình yêu, một phần là để lại niềm tiếc nuối khó đoán của khán giả. Nhưng Kaufman và Gondry sử dụng cách này để dẫn đến một kết thúc khác, không phải để cho người xem phát hiện ra những sự thật bị che giấu, mà là để họ nhìn lại những sắc thái cảm xúc đã bị lãng quên. Cách sắp xếp trình tự xuất hiện từng phân cảnh nhằm đánh thức giấc mơ đan xen trong hiện thực. Thực tế là chúng luôn song hành. Lãng mạn luôn đi liền với bất mãn. Chúng không thể chỉ tồn tại một trong hai.

Giải phẫu nỗi u sầu, họ chọn cách lãng quên, cũng là để chạy trốn thực tại của những người dễ tổn thương. Ghen tuông, suy diễn, xúc phạm, làm tổn thương nhau: Tất cả những điều tệ nhất và dễ nhớ nhất. Tất cả cần phải được xoá đi.

Không có cao trào hay những tiết lộ bất ngờ về Joel và Clementine. Hai năm trước và sau khi chia tay, dù bắt đầu với một hành trình ký ức mới, rốt cuộc vẫn trả lại cho họ cảm giác hạnh phúc và đau đớn như xưa. Ngay cả khi Clementine quyết liệt muốn quên đi, thì tất cả đều đã tạo nên tình yêu của cả hai.

Eternal sunshine không làm người xem choáng váng bởi ý tưởng đột phá, mà làm tổn thương chúng ta bằng sự tha thiết quen thuộc của tình cảm.

Người ta thường nói rằng mùi là giác quan gắn bó mật thiết nhất với trí nhớ, thậm chí có khi còn khơi dậy một hồi ức rõ ràng. Nhưng không hẳn là vậy. Mùi hương có thể tái hiện lại một giai đoạn cuộc sống nào đó mà hai người gắn bó. Nhưng còn khoảnh khắc thì sao? Thật khó để xác định, điển hình là đối với Joel và Clementine. Ký ức của họ được ghép từ những khoảnh khắc, mà màu sắc và âm nhạc mới là yếu tố cấu thành.


Ký ức thật kỳ lạ, nó có thể dễ dàng xua đi nỗi cô đơn, nhưng cũng chứa đựng biết bao dồn nén của con người. Có nhiều ký ức đau đớn hợp thành bão tố để đáp trả hiện tại. Có những ký ức kiên nhẫn lang thang với người đó. Và bằng một phương thức kỳ diệu mà con người không hiểu nổi, chúng tự làm tan biến nỗi đau cũ, rồi sẵn sàng đón nhận những niềm vui mới...

Nỗi cô đơn trong tuyệt vọng nếu như chúng ta thiếu vắng ký ức. Tôi nghĩ đó mới chính là nỗi đau lớn nhất của con người mà không có liều thuốc hay phương pháp nào có thể xoá được.

Eternal sunshine đã mang lại những cảm xúc kỳ lạ nhưng quen thuộc, và tôi tò mò muốn xem một lần nữa, để tìm lại cảm giác mà Joel và Clementine đã trải qua, như lời hẹn tại Montauk. Giống như một ký ức chưa được xóa thành công. Như đâu đó vẫn còn thoang thoảng mùi hương cũ của một mối tình.

Comments

Popular Posts