Ghi chép 2012
Sách vốn không phải là vật trang sức dùng để người đọc chứng tỏ “Tôi là người hay đọc sách” hay trở thành một vật xinh đẹp dùng để trưng bày ở một nơi tham quan nhiều người trầm trồ khen ngợi
Sách cũng không nên trở thành một cổ vật rêu phong. Sách là để “lần giở trước đèn”
Sách là khi chúng ta cảm thấy mình ngốc dại hoặc tự tin trước nó, là khi trong lòng tự thú với chính mình rằng, ta đã thiếu hụt hay đã vô tình bỏ quên điều gì.
Mỗi cuốn sách là một cá thể âm thầm, sống lặng lẽ. Nhưng sâu thẳm là sự sáng chói của tri thức và sâu rộng của tâm hồn mà chỉ khi nào bạn “đối thoại” với nó thì mới thấy được.
Đôi lúc, tôi cảm thấy tuổi trẻ của mình là một nỗi bất lực lớn. Tôi không tìm được ai đó hiểu mình, người ta bảo tôi điên, bảo tôi dị hợm, bảo tôi đã phí hoài đi sức lực thời trẻ - tôi nhìn người ta, họ - những người-mỉa-mai-người đang dần dần bước vào một cái khuôn đúc sẵn có của tàn phai một hệ giá trị đạo đức đang dần thay đổi, người ta không còn bám trụ vào giá trị tinh thần, những nét đẹp tiềm ẩn sau một vẻ ngoài giản dị và bình thường, dù rằng biết đó là điều hay, lẽ đúng - nhưng họ không chấp nhận nữa rồi, họ rời xa chúng tôi và cười nhạo chúng tôi. Họ cười chúng tôi như cười những kẻ mù lòa đang dò dẫm lần mò từng bước trên đường đi
Thật đáng buồn
Khi thế giới mà tôi mong muốn - bạn mong muốn
ngày càng thu hẹp dần lại
Rồi chúng tôi, những con người mù lòa tìm đến sách và những câu chuyện...
Cuốn sách bình yên đến khuất cả nỗi cô đơn một người chuyện trò cùng những tia nắng sớm chói chang hay buổi hoàng hôn nhuốm màu chia ngã. Sách gợi những nơi chốn trú ngụ cho tâm hồn trong “cái mảnh vườn tốt tươi” của thế giới này. Ừ, đối với tôi là như thế. Tôi chỉ có thể hình dung rằng, mình là một đứa trẻ ngây thơ và luôn khao khát sống thiện, luôn giật mình thức tỉnh mỗi khi sai phạm, mỗi lần nhìn vào cái khu vườn rực rỡ đó.
Trong mỗi chúng ta, khi đọc sách, nếu nhập tâm, sẽ luôn cảm thấy bản thân mình là một ẩn số với tập thể và với những ước mơ nhân loại. Tôi luôn có cảm tưởng rằng mình đang bị vứt bỏ ra khỏi một xã hội mà đã rất cố gắng hòa nhập vào. Thật không may khi họ, tất cả họ, đều chối bỏ sự thành tâm ấy của mình.
Có người khuyên tôi rằng, khi đọc sách, đừng để tâm phân định rạch ròi làm gì, cứ giở từng trang, đọc thật chậm. Khởi đầu của mỗi trang là điều hết sức bình thường nhưng lạ lẫm bởi tác giả nhìn khác và nhiều bao dung quá, cuộc chuyện trò với người bạn khó tính và chân thành nhất, những bông hoa hướng dương vàng rực nói gì, thơ có phải là trang giấy trắng, một chiếc bánh có thể chứa cả quê hương, hay bếp lửa và tách trà nóng quan trọng thế nào với một người
Có một lần, tôi đọc trên tờ báo Nghệ thuật mới, người viết có nêu ra một quan điểm thế này, “Người ta đôi khi sống lành hơn, sống thiện hơn… nhờ biết ít, hiểu ít, đọc ít”, cũng có thể đúng, nhưng tôi vẫn chưa/ không hoàn toàn đồng ý với điều đó. Ở đây, tôi chỉ có thể dừng lại nỗi ảm ảnh khi đọc đến những đoạn phơi bày sự tăm tối của con người, những tội lỗi đáng hổ thẹn và xuẩn ngốc, những trò lừa phỉnh thối tha và hèn mọn của loài người, để biết sợ hãi, run rẩy trước chúng, và thầm tự vấn với bản thân,”Làm ơn, đừng bao giờ để con rơi vào nỗi ô nhục đó”!
Những vấn đề mà ai cũng từng dăm lần đặt ra khi thơ ấu, tự trả lời và đã quên đi, trang sách nhắc nhớ, góp thêm chuyện bằng một giọng hiền lành, dịu dàng. Hãy đọc chậm, để nghe yên bình tràn về trên mỗi chữ, như nỗi trẻ con hân hoan đón nhận một món quà mới.
Và khi đọc, khi ta lạc vào một thế giới khác, điên rồ hơn hay xinh đẹp hơn, thì chắc chắn rằng… bạn buộc phải tạm quên đi hiện tại, vì từ đó, bạn sẽ bắt đầu dấn thân vào một hành trình đầy thử thách lẫn cam go.. nhưng sẽ là một cái gì đó mới, hoàn toàn mới!
Và khi tôi là kẻ mù lòa, tôi chả thấy gì cả, tôi không thể nhìn thấy những hạn hẹp nhỏ nhoi xung quanh mình, thì sách, những câu chuyện, những mảnh đời, những niềm ủi an khách quan và chân thật, chính là cây gậy để giúp tôi lần mò tự tìm ra con đường của mình, kết nối tôi với những con người mới – những người mà tôi cho rằng (hay ít nhất mong rằng rằng) người ta-không-đeo-mặt nạ khi đối diện với mình
Và cuối cùng, “sách” không phải là từ dành cho tất cả những gì chứa chữ, có bìa, có hình dáng vuông vức. Sách là một niềm tự hào linh thiêng của tri thức nhân loại, đừng gán ghép cho tất cả những gì hời hợt, chóng vánh nhưng có cùng hình dáng trên… Người xưa vẫn hay có câu “Chiếc áo không làm nên thầy tu” – Nếu bạn xem sách như một cá thể có hơi thở, thì cũng như thế. Bạn không cần phải có quá nhiều bạn, cũng như bạn không cần đọc quá nhiều sách – hãy biết mình cần đọc cái gì, và hãy đọc đến tận cùng.
Sách cũng không nên trở thành một cổ vật rêu phong. Sách là để “lần giở trước đèn”
Sách là khi chúng ta cảm thấy mình ngốc dại hoặc tự tin trước nó, là khi trong lòng tự thú với chính mình rằng, ta đã thiếu hụt hay đã vô tình bỏ quên điều gì.
Mỗi cuốn sách là một cá thể âm thầm, sống lặng lẽ. Nhưng sâu thẳm là sự sáng chói của tri thức và sâu rộng của tâm hồn mà chỉ khi nào bạn “đối thoại” với nó thì mới thấy được.
Đôi lúc, tôi cảm thấy tuổi trẻ của mình là một nỗi bất lực lớn. Tôi không tìm được ai đó hiểu mình, người ta bảo tôi điên, bảo tôi dị hợm, bảo tôi đã phí hoài đi sức lực thời trẻ - tôi nhìn người ta, họ - những người-mỉa-mai-người đang dần dần bước vào một cái khuôn đúc sẵn có của tàn phai một hệ giá trị đạo đức đang dần thay đổi, người ta không còn bám trụ vào giá trị tinh thần, những nét đẹp tiềm ẩn sau một vẻ ngoài giản dị và bình thường, dù rằng biết đó là điều hay, lẽ đúng - nhưng họ không chấp nhận nữa rồi, họ rời xa chúng tôi và cười nhạo chúng tôi. Họ cười chúng tôi như cười những kẻ mù lòa đang dò dẫm lần mò từng bước trên đường đi
Thật đáng buồn
Khi thế giới mà tôi mong muốn - bạn mong muốn
ngày càng thu hẹp dần lại
Rồi chúng tôi, những con người mù lòa tìm đến sách và những câu chuyện...
Cuốn sách bình yên đến khuất cả nỗi cô đơn một người chuyện trò cùng những tia nắng sớm chói chang hay buổi hoàng hôn nhuốm màu chia ngã. Sách gợi những nơi chốn trú ngụ cho tâm hồn trong “cái mảnh vườn tốt tươi” của thế giới này. Ừ, đối với tôi là như thế. Tôi chỉ có thể hình dung rằng, mình là một đứa trẻ ngây thơ và luôn khao khát sống thiện, luôn giật mình thức tỉnh mỗi khi sai phạm, mỗi lần nhìn vào cái khu vườn rực rỡ đó.
Trong mỗi chúng ta, khi đọc sách, nếu nhập tâm, sẽ luôn cảm thấy bản thân mình là một ẩn số với tập thể và với những ước mơ nhân loại. Tôi luôn có cảm tưởng rằng mình đang bị vứt bỏ ra khỏi một xã hội mà đã rất cố gắng hòa nhập vào. Thật không may khi họ, tất cả họ, đều chối bỏ sự thành tâm ấy của mình.
Có người khuyên tôi rằng, khi đọc sách, đừng để tâm phân định rạch ròi làm gì, cứ giở từng trang, đọc thật chậm. Khởi đầu của mỗi trang là điều hết sức bình thường nhưng lạ lẫm bởi tác giả nhìn khác và nhiều bao dung quá, cuộc chuyện trò với người bạn khó tính và chân thành nhất, những bông hoa hướng dương vàng rực nói gì, thơ có phải là trang giấy trắng, một chiếc bánh có thể chứa cả quê hương, hay bếp lửa và tách trà nóng quan trọng thế nào với một người
Có một lần, tôi đọc trên tờ báo Nghệ thuật mới, người viết có nêu ra một quan điểm thế này, “Người ta đôi khi sống lành hơn, sống thiện hơn… nhờ biết ít, hiểu ít, đọc ít”, cũng có thể đúng, nhưng tôi vẫn chưa/ không hoàn toàn đồng ý với điều đó. Ở đây, tôi chỉ có thể dừng lại nỗi ảm ảnh khi đọc đến những đoạn phơi bày sự tăm tối của con người, những tội lỗi đáng hổ thẹn và xuẩn ngốc, những trò lừa phỉnh thối tha và hèn mọn của loài người, để biết sợ hãi, run rẩy trước chúng, và thầm tự vấn với bản thân,”Làm ơn, đừng bao giờ để con rơi vào nỗi ô nhục đó”!
Những vấn đề mà ai cũng từng dăm lần đặt ra khi thơ ấu, tự trả lời và đã quên đi, trang sách nhắc nhớ, góp thêm chuyện bằng một giọng hiền lành, dịu dàng. Hãy đọc chậm, để nghe yên bình tràn về trên mỗi chữ, như nỗi trẻ con hân hoan đón nhận một món quà mới.
Và khi đọc, khi ta lạc vào một thế giới khác, điên rồ hơn hay xinh đẹp hơn, thì chắc chắn rằng… bạn buộc phải tạm quên đi hiện tại, vì từ đó, bạn sẽ bắt đầu dấn thân vào một hành trình đầy thử thách lẫn cam go.. nhưng sẽ là một cái gì đó mới, hoàn toàn mới!
Và khi tôi là kẻ mù lòa, tôi chả thấy gì cả, tôi không thể nhìn thấy những hạn hẹp nhỏ nhoi xung quanh mình, thì sách, những câu chuyện, những mảnh đời, những niềm ủi an khách quan và chân thật, chính là cây gậy để giúp tôi lần mò tự tìm ra con đường của mình, kết nối tôi với những con người mới – những người mà tôi cho rằng (hay ít nhất mong rằng rằng) người ta-không-đeo-mặt nạ khi đối diện với mình
Và cuối cùng, “sách” không phải là từ dành cho tất cả những gì chứa chữ, có bìa, có hình dáng vuông vức. Sách là một niềm tự hào linh thiêng của tri thức nhân loại, đừng gán ghép cho tất cả những gì hời hợt, chóng vánh nhưng có cùng hình dáng trên… Người xưa vẫn hay có câu “Chiếc áo không làm nên thầy tu” – Nếu bạn xem sách như một cá thể có hơi thở, thì cũng như thế. Bạn không cần phải có quá nhiều bạn, cũng như bạn không cần đọc quá nhiều sách – hãy biết mình cần đọc cái gì, và hãy đọc đến tận cùng.
Đừng dở dang, đừng bỏ cuộc.


Comments
Post a Comment