Mặt trăng (2)

Hình ảnh mặt trăng này được chụp ở đoạn cuối hầm Thủ Thiêm Sài Gòn. Và cảm giác khi ngắm nhìn nó, làm mình lại nhớ đến một phim đã xem trên Youtube, "A New View of the Moon" của Wylie Overstreet và Alex Gorosh.

Phim kể về niềm hạnh phúc của những người nhìn thấy mặt trăng và các thiên thạch qua kính thiên văn. Bất ngờ, ngạc nhiên, và hơn thảy là xúc động, vì họ đã không dành thời gian ngắm nhìn bầu trời từ rất lâu rồi.

Trong bài hát Starless của King Crimson, mặt trăng cũng được hiển hiện như một cõi riêng tư của con người. Là vẻ đẹp toàn vẹn. Con người ung dung tìm kiếm bản ngã của chính mình. Dẫu tàn nhẫn, hay khô cằn, nhưng đó là bản chất, là cái độc nhất. Vì vậy, cũng thật lộng lẫy. Khi đó, họ không bị xao nhãng bởi các cám dỗ khác, như những vì sao đầy mê hoặc lấp lánh xung quanh. 

Một đêm nào đó, khi những vì sao biến mất, tâm trạng con người bỗng trở nên bồn chồn và lo lắng. Những dự cảm bất thường đã đến. Con người mất đi ảo giác về những hào quang bủa vây. Vào thời khắc đó, bầu trời như một tấm bạt ảm đạm của rạp xiếc hoang vắng, cay đắng, quạnh hiu "ice blue silver sky". Bản nhạc này, với phần mở đầu là giai điệu ung dung nhẹ nhàng, Người đàn ông đi lơ lửng trên dây đàn. Đến giữa, tiếng guitar trỗi dậy. Người đàn ông nhìn vào màn đêm, cả hai nhập vào làm một, các vì sao biến mất. Điểm nhìn vô định.  Ánh mắt anh ta lạc trong màn đêm, đã quên mất cảnh tượng hoàng hôn chuyển mình. Anh đã suy nghĩ quá nhiều, quyết không thể đầu hàng trước sự trống rỗng của khoảnh khắc "the smile signals emptiness".

Anh ta ngủ quên. Tỉnh dậy, người đàn ông tiếp tục chìm đắm trong một đêm tối không sao. Anh ta nhận ra, sau đêm này, anh sẽ phải tiếp tục lênh đênh giữa biển đời, đen tuyền. Cuộc chiến đó sẽ buộc người đàn ông hướng tầm mắt vào một vẻ đẹp tráng lệ chưa từng có. Dưới trời đêm, không có vì sao nào, anh ta có thể nhìn thấy mặt trăng, gần hơn và sáng hơn bao giờ hết, "only see starless and bible black".
Mặt trăng, một vật thể lẻ loi, vĩ đại giữa màn đêm, luôn chuyển động theo tầm mắt của người ngắm nó, cũng chính là một gợi ý thú vị, để khơi lại nhu cầu nhìn vào bản thân mình, tìm kiếm nó trong nỗi cô độc êm ái. Trong những bước di chuyển về phía bóng tối, không ai biết, cũng chẳng cần ai biết, chỉ có chính người hạnh phúc cô đơn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp thuần khiết đó.

Cũng trong một bài hát khác của King Crimson, Moonchild, là một vẻ đẹp độc đáo khác của ánh trăng, dung hòa giữa thiên nhiên và con người, giữa khoa học và nghệ thuật. Chúng ta có thể cảm nhận sự chuyển động trên mặt nước khi ánh trăng tan “dancing in the shallows of a river”, hay xuyên qua những tán liễu ven sông “dreaming in the shadow of the willow”. Kể cả khi hòa quyện giữa rừng hoa “gathering the flowers in a garden”. Trăng cũng có khi ngoan ngoãn ngủ quên ở vách núi "sleeping on the steps of a fountain"...

Mặt trăng len lỏi khắp nơi, là hiện thân của sự yên nghỉ, một phần không thể thiếu của tự nhiên. Kết thúc một cuộc đời. Là điểm dừng trong hành trình tìm kiếm cái tôi khao khát giữa vũ trụ mênh mông. Để rồi sau đó, mọi thứ trở về quỹ đạo. Chỉ duy nhất, len lỏi giữa các cuộc hoán đổi đó, con người ta liệu có đủ khoảnh khắc và kỷ niệm mang theo.

Mặt trăng cũng là hình ảnh phản chiếu của ánh sáng mặt trời, là nguồn năng lượng âm thầm của sự sống. Moonchild, không phân biệt, cũng không ép buộc, năng lượng của mặt trăng ban phát cho mọi vật trong trời và đất, một cách vô tư như cô bé thơ ngây. Con người nương nhờ vào ánh sáng của Moonchild trong bóng đêm, và vì thế, họ cũng vơi bớt nỗi cô đơn.

Và dưới mặt trăng, con người đều như nhau. Không ai lớn hơn, hay đặc biệt hơn phần còn lại. Chỉ đơn giản, tất cả đều chỉ là những cái chấm nhỏ li ti.

Comments

Popular Posts