Ngã vào mình (8.3.2012)
Chợt nhớ không lâu vào một ngày dễ chịu tháng 2, có lần tôi đọc một bài viết “Ngã vào mình” do Nguyễn Việt Hà viết về họa sĩ Lê Thiết Cương trong báo Nghệ thuật mới số thứ 1, có đoạn như sau: “Sống đến khi nào thì người ta sẽ được ngã, sẽ được thấy mình? Và thảm hơn, bất hạnh đến ngần nào thì người ta sẽ phải bộc lộ mình…” Đó hình như là một buổi sáng sớm, trong văn phòng, tay lật lật từng trang báo đầy chữ vừa mới mua.. Thế là khi đó tôi biết đến họa sĩ Lê Thiết Cương, biết đến một chân dung khác của người nghệ sĩ, lành tính nhưng khi cô đơn, họ có thể nốc rượu như để say với đời thực, nhưng cũng là để “tỉnh” giữa chốn phồn hoa náo nhiệt này. Bất thình lình, khi ấy tôi chả biết mình đang đọc gì, nghĩ gì… Ở đời này, tại sao có đôi lần người ta bắt mình phải say sưa như thế, phải biến mình chìm trong cơn mê muội phút chốc.. rồi từ đó, một hóa thân của linh hồn mới bước ra, khiêu vũ, và bắt đầu kể họ nghe về những nỗi lòng ấm ức, dai dẳng, rồi nhạt nhòa. Khi cốc rượu mừng vui trong bàn ...



